Loading...
Hotline:
0932 273 274
Đặt hỏi:
 024 2211 8183

Rừng mơ Hương Tích

Rau sắng chùa Hương, mơ Hương Tích, củ mài Hương Sơn… là những sản vật nổi tiếng tại đất chùa Hương. Ông Nguyễn Duy Giáp, Giám đốc Rừng đặc dụng Hương Sơn, Mỹ Đức, Hà Nội cho biết, đây là 3 thứ cây đặc sản của núi rừng Hương Sơn.

Mơ Hương Tích là đặc sản có hương vị đặc biệt. Nhắc đến chùa Hương, không thể không nói đến mơ Hương Tích. Nhờ thổ nhưỡng đặc biệt của vùng núi đá vôi nên mơ chùa Hương nổi tiếng khắp đất Bắc bởi quả to, hạt nhỏ, cùi dày và mọng nước, vị chua nhẹ, thanh mà không gắt. Quả mơ là món quà quý của Hương Sơn, thường được dùng để làm nước giải khát hay chế biến thành rượu mơ. Trước đây, chùa Hương với một rừng mơ Hương Tích có những cây mơ già hàng trăm tuổi cho thu hoạch hàng tấn quả chất lượng. Nay, diện tích trồng mơ ngày một thu hẹp nên chỉ thấy lác đác vài cây. Nhiều người lo ngại, liệu cây mơ có vắng bóng trên đất Hương Sơn?
 
Rừng mơ Hương Tích tập trung ở sườn núi các thung lũng nằm ở phía Nam Hương Tích thuộc địa phận thôn Yến Vĩ và một số ít phân bổ ở các thung lũng vùng núi Tuyết Sơn thuộc thôn Phú Yên.
 

Người trẩy hội chùa Hương không được thưởng thức mùa hoa nhưng có thể mua mấy trăm trái mơ về làm quà. Món quà ấy không chỉ mang ý nghĩa là chút “thời trân kỷ niệm” của cuộc viễn hành; nó còn là “lộc Phật” ở nơi danh thắng “Nam thiên đệ nhất động”.
 
Riêng về trái mơ, dẫu miền Bắc nhiều nơi có, tựu trung vẫn chỉ có hai dòng: mơ đồng bằng và mơ núi đá vôi. Mơ đồng bằng hình dáng to mập, bầu bĩnh, song chất lượng kém, hạt to, thịt mỏng, ít độ chua. Còn mơ núi đá vôi, nhất là mơ Hương Tích, thì hình thon, dáng chắc, cùi dày hạt nhỏ, không những chua hơn mà còn có mùi thơm, đang khát chỉ cần ăn một trái thôi là khỏi khát liền tức khắc.
 
Tuy nhiên, mơ Hương Tích cũng có những chủng loại khác nhau. Cây mơ mọc ở giữa thung, trái thưa và có vị hơi đăng đắng. Còn những cây mọc ở sườn và cật núi, trái vừa sai, vừa nhỏ chắc, lại giòn. Người trồng mơ vùng Hương Tích thường phân biệt: Mơ chấm đỏ, trái có nhiều chấm đỏ như son, sai trái, ăn rất thơm. Mơ chấm đen, trái chín da có nhiều chấm màu thẫm, chất lượng kém, màu cũng không đẹp. Mơ đào, hình mẩy to, giống trái đào, chất cũng khá. Mơ trắng, loại này lúc chín da bóng lộn màu vàng sáng, ít chua hơn một chút, nhưng nhiều thịt, cũng nhiều người thích.

 
Hàng năm đến vụ mơ. Nếu mỗi gia đình ngâm được một bình mơ với đường, nhất là loại mơ Hương Tích thì đến mùa hè sẽ có một loại nước giải khát tuyệt vời. Chưa kể, nếu ta cố tình bỏ quên bình nước “cốt mơ” ấy đến năm sau, thì dám chắc chẳng có thứ rượu vang nào sánh kịp.
 
Uống một ly rượu ấy vào một bữa trời chiều động gió nào đấy, dù không phải là thi sĩ Nguyễn Bính, bạn vẫn có thừa tưởng tượng để hình dung ở phía trước mặt mình, đang... “thấp thoáng rừng mơ, cô hái mơ”... (trích đoạn bài viết của tác giả Nguyễn Hà).
 
BQT